CHÀO MỪNG

Chào mừng bạn đến với blog Học Văn của học sinh trường THPT Chuyên Lê Quý Đôn Bình Định - Mọi thông tin liên hệ, đóng góp bài vở, xin gửi về vankhoa11@gmail.com hoặc liên hệ trực tiếp với lớp trưởng Chuyên Văn khoá 11 Đỗ Lê Bảo Duyên - LPHT Trần Thái Diễm Chi

Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010

Học trực tuyến edu.goonline.vn

Trang web học trực tuyến edu.goonline.vn dùng tài khoản của VTC nằm trong dự án lớn go.vn hướng tới hình thành một mạng xã hội. Trong đợt tập huấn giáo viên chuyên vừa qua ở Đà Nẵng, TS. Lê Thống Nhất đã giới thiệu dự án này. Hy vọng trang này sẽ phát triển phong phú giúp các em có thêm nhiều tài liệu học tập.
Xin giới thiệu một tài liệu từ website này - THIẾT KẾ BÀI GIẢNG NGỮ VĂN 12 NÂNG CAO do TS. Nguyễn Văn Đường chủ biên:

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

Một kho tài liệu cần tìm hiểu

Trang http://tailieu.vn là một trang tập hợp khá phong phú các tài liệu học tập nghiên cứu.Xét về độ tin cậy thì có thể bảo đảm bằng tên miền tiếng Việt. Để có thể tải tài liệu, cần phải đăng ký thành viên. Không những thế có thể tham gia các trò chơi trắc nghiệm trực tuyến để nâng cao trình độ. Tại sao chúng ta không thử?

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

Bình giảng CHIỀU TỐI - HỒ CHÍ MINH

Đề luyện tập: Bình giảng bài thơ Mộ (Chiều tối) của nhà thơ Hồ Chí Minh.
BÀI VIẾT THAM KHẢO:
            Những năm 40 của thế kỉ này, trên thi đàn văn học lãng mạn vang lên những vần thơ nặng trĩu buổi chiều của Huy Cận: “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc – Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa…”. Những câu thơ của chàng thanh niên trí thức tiểu tư sản đã mang theo tâm trạng bất lực của cả một lớp người đang ngột ngạt giữa xã hội đen tối Việt Nam dưới ách ngoại bang. Cũng trong một buổi chiều giữa nơi đất khách Trung Hoa, một người tù “tay bị trói giật cánh khuỷu, cổ mang vòng xích” đã để cảm xúc trải ra cùng không gian bao la, làm nên những vần thơ tuyệt tác, vừa cổ kính, vừa rất trữ tình thư thái:
Chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ
Chòm mây trôi nhẹ giữa từng không
Cô em xóm núi xay ngô tối
Xay hết lò than đã rực hồng
                        (Chiều tối – bản dịch)
Giờ đây, khi soi mình trong ánh hồng bếp lửa năm xưa ấy, ta chợt khám phá ra vóc dáng của một Con Người: Bác Hồ kính yêu!
Buổi chiều đã đi vào bao áng thơ cổ kim. Khung cảnh chiều về tối thường gợi nên chất thơ đặc sắc, nỗi buồn lắng đọng, suy tư về nhân sinh. Nhưng hoàn cảnh của Bác khi viết bài thơ khá đặc biệt, từ thân phận người tù đã vượt qua ám ảnh của cảnh đi đày. Cảm xúc trên đường đi của Bác đã lộ rõ cốt cách của thi nhân – chíên sĩ Hồ Chí Minh. Giả sử có một học giả nào đó làm một phép so sánh giữa bài thơ này của Bác với những bài thơ lừng danh của Lí – Đỗ, của Thôi Hiệu, e cũng khó  phân biệt rõ, bởi bài thơ đã thấm đẫm phong vị Đường thi! Nhưng đọc thật kỹ, chúng ta vẫn nhận ra phong cách rất riêng – phong cách Hồ Chí Minh, rắn rỏi mà uyển chuyển, hiện thực mà trữ tình, cổ điển mà hiện đại.
Hiện thực của bài thơ cũng được mở ra theo lối cấu tứ  Cảnh – Tình quen thuộc của thơ Đường. Thiên nhiên làm nền cho tâm trạng:
Quyện điểu qui lâm tầm túc thụ
Cô vân mạn mạn độ thiên không
(Chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ
Chòm mây trôi nhẹ giữa từng không)
Thiên nhiên mở ra vẫn là những nét quen thuộc của thi ca cổ điển: cánh chim – chòm mây – bầu trời, với nhịp điệu thời gian như lắng trầm xuống cùng với ám ảnh của buổi chiều. Ngày xưa Lí Bạch từng mô tả không gian “Chúng điểu cao phi tận – Cô vân độc khứ nhàn”, và chúng ta có thể nhận ra nét quen thuộc ấy trong những câu thơ này của Hồ Chí Minh. Tất cả như lắng đọng lại trong một thiên nhiên u trầm. Cảm nhận không gian cũng giống như các nhà thơ xưa, tạo ra sự đối lập giữa cánh chim, chòm mây với bầu trời rộng lớn! Dường như không gian được tạo ra từ sự đối lập như vậy cũng đã gợi sẵn một nỗi buồn trong cảnh. Cánh chim mỏi, chòm mây côi như mang theo nỗi niềm của người tù nơi đất khách quê người!Nhưng ngay trong cách nhìn cảnh, ta cũng nhận ra thái độ ung dung của con người. Hướng về bầu trời, cánh chim và chòm mây, Bác đã thật sự hoà hồn mình vào cảnh vật. Thần thái của hai câu thơ nằm ngay trong hai chữ “mạn mạn” vừa mang nét quen thuộc của thơ Đường, vừa bộc lộ cái ung dung trong xúc cảm của con người. Buổi chiều ấy dường như mọi hoạt động cũng lắng xuống, đám mây lơ lửng, lững lờ, man mác giữa không gian tạo thành độ sâu của khung cảnh. Rất tiếc bản dịch thơ đã không thể lột tả được khoảnh khắc rất thi sĩ của Bác trong điệp từ “mạn mạn” này! Khi hướng lòng lên với bầu trời, Bác cũng đã xóa nhoà ranh giới giữa người tù và một khách tự do. Tinh thần “tự do lãm thưởng vô nhân cấm” (Tẩu lộ) chính là ở điểm này.
Ngỡ như cảnh vật ấy sẽ gợi lên những nỗi buồn nhân sinh, ám ảnh thân phận thế nhưng bài thơ đã đem đến cho ta một cảm nhận hoàn toàn khác với các nhà thơ xưa:
Sơn thôn thiếu nữ ma bao túc
Bao túc ma hoàn lô dĩ hồng
Như một điều thường thấy trong thơ Bác, hình ảnh ở hai câu thơ này chính là sự thể hiện mối quan tâm của Bác đến cuộc sống xung quanh! Trong những trường hợp như thế này, bản dịch thường tỏ ra bất lực. Bác rất mạnh dạn trong sử dụng từ địa phương Quảng Đông “bao túc” (ngô). Không những thế, hai câu còn thể hiện sự quan sát của Bác với hành động của con người trong không gian chiều tối. Điểm son trữ tình của bài thơ chính là chỗ này! Con người không phải chịu sự chi phối của cảnh vật như thơ cổ, mà con người đem lại sức sống cho khung cảnh chiều tối. Đặc biệt, đó là sự gắn kết “thiếu nữ” – “sơn thôn” đã cho ta thấy cảm xúc, hồn thơ của Bác. Người luôn luôn phát hiện mối quan hệ hoà hợp giữa người và cảnh vật. Không phải ngẫu nhiên có sự kết hợp này. Xóm núi như đẹp hơn, ấm áp hơn nhờ sự xuất hiện của thiếu nữ. Và thiếu nữ xuất hiện không hề đơn độc lẻ loi mà gắn với cộng đồng “sơn thôn” của mình. Đó là cách nhìn đặc biệt thường gặp trong thơ Bác:
Chùa xa chuông giục người nhanh bước
Trẻ dắt trâu về tiếng sáo bay
                        (Hoàng hôn)
Hay:
Làng xóm ven sông đông đúc thế
Thuyền câu rẽ sóng nhẹ thênh thênh
                        (Giữa đường đáp thuyền đi huyện Ung)
Chính vì tấm lòng Bác luôn hướng về con người, yêu mến con người nên ở đâu có sự xuất hiện của con người, một dấu hiện của cuộc sống là Người tìm thấy niềm vui. Dẫu rằng trong bài thơ chỉ là công việc xay ngô bình thường, nhưng Người đã lặng lẽ quan sát từ lúc “ma bao túc” (xay ngô) cho đến khi “bao túc ma hoàn” (ngô xay xong). Rõ ràng, người thiếu nữ ấy hiện ra trong công việc hết sức bình thường, nhưng ta nhận ra trong cái nhìn của Bác một thái độ trân trọng đặc biệt, nhờ đó vẻ đẹp của sức sống con người, của cuộc đời càng lộ rõ hơn.
Cũng từ tình cảm hướng về cuộc sống, bài thơ đã có một từ kết làm bừng sáng cả bài thơ. Cái độc đáo của tứ thơ cũng chính là điểm này: nói về chiều tối bằng sự xuất hiện của ánh sáng, không nói về thời gian mà người đọc lại cảm nhận rõ một khoảng thời gian từ chiều về tối! Bài thơ không khép lại bằng cảm giác về bóng đêm mà lại chan hoà ánh sáng, ánh sáng tạo nên từ cuộc sống đời thường giản dị. Ánh sáng nổi bật trong đêm tối, như là biểu tượng của sự sống. Ánh sáng ấy gắn với màu ưa thích của Bác – màu hồng. Ánh hồng của bếp lửa, ánh hồng trên gương mặt người hay màu hồng của tấm lòng lạc quan yêu đời của Bác? Màu hồng không chỉ mang ý nghĩa tượng trưng đặc biệt trong riêng bài thơ này mà trong nhiều bài thơ khác cũng thể hiện một ý nghĩa tương tự. Đó là màu sắc của lòng tự tin, ung dung và lạc quan hướng về tương lai.
Nói về cảnh chiều tối, Bác đã quên đi thân phận người tù, vượt lên hoàn cảnh. Ta lại gặp chủ thể trữ tình đằm thắm được bộc lộ kín đáo qua bài thơ. Bài thơ thể hiện một nét độc đáo trong phong cách thơ Hồ Chí Minh, “từ tư tưởng đến hình tượng thơ luôn luôn có sự vận động hướng về sự sống, ánh sáng và tương lai” (Nguyễn Đăng Mạnh). Ngọn lửa của con người làm điểm hội tụ, là trung tâm toả ấm nóng và niềm vui ra không gian rộng lớn. Đến thơ Bác, tư cách chủ thể của con người được phản ánh rõ nét và giàu sức sống, vừa cổ điển vừa lãng mạn.
Ta nhận ra trong nỗi buồn, niềm vui của Bác phẩm chất của một vĩ nhân: rất bình thường, giản dị nhưng mỗi câu thơ toả sức ấm của một ý chí mãnh liệt và sáng bừng lên hồng bao thế hệ, sự hài hoà giữa tình cảm và tinh thần thép đã làm nên những vần thơ sâu sắc thâm trầm./.
                                                                                    Trần Hà Nam

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

CẢM NHẬN VỀ TÌNH QUÊ TRONGTHƠ TẾ HANH

  • TRẦN THÁI DIỄM CHI
(11CV LÊ QUÝ ĐÔN)
Con đã đi qua hơn một miền quê, con đã đến những chân trời xa tít và dù ở đâu con cũng nghe, cũng thấy những con người gọi chốn đó là quê hương .

            Con cũng đã đi qua một thời trẻ dại, con không còn ngây thơ và quá đỗi hồn nhiên đến mức hỏi mẹ rằng:

                                                Quê hương là gì hở mẹ?
                                                Mà cô giáo dạy phải yêu
                                                Quê hương là gì hở mẹ?
                                                Ai đi xa cũng nhớ về !

          Con biết cái gì là quê hương. Nhưng con không biết những điều hơn thế !

          Con thường phân vân và tự hỏi mình nhiều lắm , nhất là khi đọc những dòng thơ về quê hương. Quê hương trong con là một chốn đi về, một nơi để nhớ và một tấm lòng để yêu thương ...... Con đọc " Quê hương " rồi con " Nhớ con sông quê hương", con nhớ một vùng biển mặn, con nhớ những hàng tre nhiều như thể đó cũng là quê con mặc dù nơi nhà thơ viết về và nơi con nghĩ về không phải là một .
         Con ở Bình Định, nhà thơ ở Quãng Ngãi 2 địa phận chung 1 mốc giới, thế mà thành xa lạ. Nhưng nếu là những ngày xa xưa, cái thời của ba mẹ con, của nhà thơ từng sống thì khác phải không ạ ? Ngày ấy, chung nhau một tỉnh Nghĩa Bình .....
    
        Con vẫn ao ước được một lần sống như tuổi thơ của nhà thơ, được vùng vẫy giữa những dòng sông và bóng lá. Cái tên "Tế Hanh" - cho phép con mạo muội được nhắc đến - thường gieo trong con một niềm ganh tị nhỏ nhoi, tất nhiên chỉ rất nhỏ thôi ạ. Con hình dung ra rất nhiều từ những gì thuộc về tuổi thơ của nhà thơ- cái tuổi thơ mà con biết rằng chúng con không thể có được- từ bờ tre đến con nước êm đềm , tất cả cứ đều đều chảy qua dòng suy nghĩ con. Và con lại mơ một giấc mơ không thực !

        Con nhớ bài tập cảm thụ đầu tiên con được làm là cảm nhận về bốn câu thơ :  
                                                      Quê hương tôi có con sông xanh biếc
                                                      Nước gương trong soi bóng những hàng tre
                                                      Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
                                                      Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng  
 Lúc đó con chỉ mới học lớp bốn, với con có vẻ hơi xa lạ. Cô con bảo đó là một thiên đường , con cứ nghĩ thế thôi, thật đơn giản. Nhưng có lẽ con đã nhầm ..... Thiên đường không như con nghĩ , thiên đường không toàn bánh mà vẫn ngọt, thiên đường không toàn búp bê mà vẫn rất thú vị, và ở đó có hạnh phúc. Thiên đường của nhà thơ và thiên đường của con có lẽ chung nhau một chữ quê hương.
      
          Quê con cũng có dòng sông, thi thoảng cũng gặp những hàng tre nhưng phải tốn rất nhiều thời gian để con nhận ra rằng nó cũng rất đẹp chứ không chỉ như những gì người ta thấy và người ta nói ngày thường. Dòng sông xanh vì dòng sông là cả bầu trời tỏa nắng, nhiều lúc con muốn lặp lại câu hỏi hôm nào của nhà thơ :
                                                       Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
                                                       Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?
Con sông nào cũng có ký ức, ngày hôm nay khác ngày hôm qua, sông gắn bó với những lớp người đi tới. Dù ở đâu, những con sông vẫn đẹp trong tâm hồn người biết trân trọng quê hương. Con sông của nhà thơ là cả một mối tình tuổi trẻ, là những ngày hồn nhiên đến say lòng:  
                                                       Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
                                                       Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
                                                       Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
                                                       Bầy chim non bơi lội trên sông
                                                       Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
                                                      Sông mở nước ôm tôi vào dạ                Con không đủ cái tài và cái tinh tế để bình về những câu thơ ấy, con nhắc lại hôm nay chỉ muốn gợi chút tình nào đó của nhà thơ trong chính tâm hồn mình. Cái khoảnh khắc đắm chìm, mở rộng vòng tay ôm trọn cả con sông chắc phải rất hạnh phúc, rất ngọt ngào mới khiến cho không chỉ riêng mình nhà thơ mà bất kì ai vô tình đọc được cũng đều có cảm giác thích thú và say mê đến vậy.  
            Con chưa một lần được gặp hay trò chuyện với nhà thơ thế mà vẫn thấy nhà thơ gần lắm. Chắc tại nhà thơ viết nhiều về quê hương, nhà thơ đến với chúng con bằng cả tuổi thơ, cả hoài niệm thân thương. Nhà thơ cũng từng là một cậu bé, từng ngụp lặn giữa dòng sông Trà của đất Quảng quê hương , con yêu điều đó hơn là những vần thơ . Cũng buồn cười, nếu không có những vần thơ ấy làm sao con nhận ra được tâm hồn nhà thơ. Con yêu cả hai !


           Dòng sông của nhà thơ chảy rồi cũng đổ về biển cả bao la. Con không gắn bó với sông nhiều như nhà thơ nhưng con cảm nhận được mình là một đứa con của biển. Những làng chài nghèo ven biển, những con người cần cù lao động, thời nào cũng có. Mấy chục năm, khỏang cách chưa là quá lâu để biến đổi tất cả. " Quê hương" của nhà thơ như là mới hiện diện hôm qua thôi :
                                                                     Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
                                                                     Nước bao vây cách biển nửa ngày sông
Có sông và cũng có biển. Có con thuyền, có người thủy thủ. Nhà thơ đã diễn tả lại một buổi sáng lao động nhộn nhịp, vui vẻ nhưng con nghĩ điều đó đâu phải là tất cả phải không ạ? Nhà thơ đã đặt tên là " quê hương" thì bài thơ ấy cũng mang theo đầy đủ, trọn vẹn cái tình quê sâu đậm của người. Con thích ngắm biển những bình minh sáng rực, những hoàng hôn đỏ thắm và con thấy thân thuộc biết bao nhịp thở biển khơi gắn với con người. Một buổi sáng tình cờ, con chứng kiến cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về, niềm vui , sự tươi sáng con đều thấy cả.
" Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng / Khắp thân hình nồng thở vị xa xăm " đúng là không có gì khác biệt !

             Mùi của biển ,mằn mặn mà khó phôi pha . Cùng một dải đất hình chữ S , biển quê nhà thơ và biển quê con cũng là một mà thôi. Và con người cũng vậy, họ hăng say lao động, con thấy cả tương lai trong đôi mắt người đánh lưới, con yêu những đôi mắt hy vọng ấy thật nhiều. Dẫu biết rằng, khó khăn chưa bao giờ thôi kết thúc ! Con không dám khẳng định rằng con bắt đầu biết yêu quê, yêu rặng tre khuất bóng chiều mờ xa, yêu con nước, yêu biển từ khi đọc thơ người , người ta sẽ nghĩ rằng con bịa chuyện, con không thật với lòng mình. Nhưng chỉ có con thôi, con hiểu bản thân mình, con biết những vần thơ của nhà thơ từ trước đến giờ và mãi mãi về sau này nữa luôn có 1 sức khơi gợi rất lớn, nó đã nhẹ nhàng đánh thức con.

         Xứ Quảng thân yêu sinh ra một người con là thi sĩ, thi sĩ ấy đem tài năng và cuộc đời mình trao trọn về miền đất này. Miền đất vẫn còn nghèo, nắng gió mù sương như bao miền đất cay cực khác của Tổ quốc mình ..... những miền đất nghèo nhưng anh dũng. Có một mùa chia cắt phải không ạ, vì chiến tranh, đau thương và mất mát. Tất cả dồn về trong nỗi nhớ . Cả 2 bài thơ, bài nào con cũng thấy nhà thơ nhắc đến nỗi nhơ của mình :  
                                                  Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
                                                   Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá
Và:
                                                  Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
                                                  Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
                                                  Tôi nhớ cả những người không quen biết...  
          Nỗi nhớ có còn không khi hôm nay đất nước một nhà và nhà thơ đã trở về bên cạnh đất mẹ thương yêu ?
Con nghĩ nỗi nhớ ấy sẽ là mãi mãi, nó không của riêng ai, nó thuộc về quê hương, về những miền đất ta đang sống, đang gởi gắm tâm hồn mình . Con biết rồi, vì sao mà mẹ vẫn nhắc con phải nhớ về quê ngoại, vè xứ quảng, xứ sở của mía, của đường phổi , của mạch nha , của don...và biết cả vì sao mà những  miền đất con đi đến , đều có những người trìu mến gọi đó là quê hương, yêu mến bằng tất cả tấm lòng .
          
         Giữa muôn nghìn nỗi nhớ, giữa hàng vạn tình yêu nơi này vào ngày hôm nay cho phép con gởi vào đó một nỗi nhớ riêng tư, nỗi nhớ của con dành cho nhà thơ đáng kính trong con !

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Nhật ký Đặng Thùy Trâm

Giới thiệu đến các thành viên Nhật ký Đặng Thùy Trâm, đăng nhiều kỳ trên Tuổi trẻ. Sau khi đọc có thể ghi lại và đưa lên những cảm nghĩ của bản thân về lý tưởng sống.

Nhat Ki Dang Thuy Tram

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Sách Bồi dưỡng Ngữ Văn 9

Bồi dưỡng Ngữ Văn 9 - dành cho học sinh chuẩn bị thi vào 10 trường chuyên Lê Quý  Đôn. Chúc các em thi tốt!
Bd Ngu Van 9-Unicode

Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Đề Văn thi vào 10 trường chuyên Lê Quý Đôn Bình Định

Đề thi tuyển sinh vào lớp 10 trường THPT Lê Quí Đôn (2007-2008)- Môn Ngữ Văn
ĐỀ VĂN THƯỜNG (120P)
Câu 1: (1,5 điểm)
Thế nào là nghĩa tường minh và hàm ý?
Qua câu nói "Trời ơi, chỉ còn có năm phút", em hiểu anh thanh niên trong tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" muốn nói điều gì?
Câu 2: (1,5 điểm)
Trong bài thơ Sang thu, biến chuyển trong không gian lúc sang thu được Hữu Thỉnh cảm nhận qua nhiều yếu tố, bằng nhiều giác quan và sự rung động thật tinh tế. Hãy chứng minh ý kiến trên.
Câu 3: (7,0 điểm)
Nhận định về bài thơ Bài thơ về tiểu đội xe không kính có ý kiến cho rằng: "Hình ảnh những chiếc xe không kính đã làm nổi rõ hình ảnh những chiến sĩ lái xe ở Trường Sơn. Thiếu đi những phương tiện vật chất tối thiểu lại là hoàn cảnh để ngừơi lái xe bộc lộ những phẩm chất cao đẹp, sức mạnh tinh thần lớn lao của họ, đặc biệt là lòng dũng cảm, tinh thần bất chấp gian khổ khó khăn."
Hãy phân tích bài thơ Bài thơ về tiểu đội xe không kính của nhà thơ Phạm Tiến Duật để làm sáng tỏ ý kiến trên.
ĐỀ CHUYÊN VĂN
(150P)
Câu 1: (1đ)
Phân tích hàm ý trong câu trả lời ở các đoạn hội thoại sau:
a. A: - Sao? Thế đã gặp mụ Bọ Muỗm chưa?
    B: - Nó đánh tôi gãy một càng rồi.
b. A: - Cô Thi này, được gần chồng, dù một ngày chỉ ăn một bữa vẫn sướng cô nhỉ?
   B: - Anh ơi, lòng vả cũng như lòng sung, một trăm con lợn cùng chung một lòng.
Câu 2 (2đ)
Theo em, thể văn tùy bút trong bài Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh (trích Vũ trung  tùy bút - Phạm Đình Hổ) có gì khác so với thể truyện mà em đã học?
Câu 3(7đ)
Tóm tắt hệ thống luận điểm trong văn bản Tiếng nói của văn nghệ của Nguyễn Đình Thi. Phân tích bài thơ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ của Nguyễn Khoa Điềm để làm sáng tỏ những luận điểm đó.

ĐỀ THI VÀO TRƯỜNG THPT CHUYÊN LÊ QUÝ ĐÔN BÌNH ĐỊNH

Năm học 2008-2009
Môn: Ngữ Văn
Thời gian: 150 phút
Câu 1(2đ):
Từ hai câu thơ:
“ Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi,
Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng.”
Dựa theo nội dung bài “ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ” của Nguyễn Khoa Điềm, em hãy viết một đoạn văn ngắn có tiêu đề “ Mặt trời của mẹ”.
Câu 2 (1 đ)
Em hiểu như thế nào về 2 câu thơ cuối bài “ Sang thu” của Hữu Thỉnh:
“ Sấm cũng bớt bất ngờ
Trên hàng cây đứng tuổi?”
Câu 3 ( 7đ)
Tâm trạng của Thúy Kiều qua đoạn trích “ Kiều ở lầu Ngưng Bích” và nghệ thuật tả cảnh ngụ tình của Nguyễn Du.

Đề thi Văn (thường + chuyên) vào THPT chuyên Lê Quí Đôn Bình Định 09 - 10
Môn thi: Ngữ Văn

Ngày thi: 18/6/09
Thời gian làm bài: 120 phút
Câu 1: (2,0 điểm)

Trong bài "Chuẩn bị hành trang vào thế kỷ mới" nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan đã viết: " Có lẽ sự chuẩn bị của bản thân con người là quan trong nhất".
Hãy viết một đoạn văn nghị luận trình bày suy nghĩ của em về ý kiến trên ( khoảng 30 dòng, trong đó có chứa thành phần phụ chú).
Câu 2: (1,0 điểm)
Em hãy chỉ ra chất trữ tình trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long.
Câu 3: (7 điểm)

Vẻ đẹp của người anh hùng tài hoa, dũng cảm, trọng nghĩa khinh tài qua đoạn trích " Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga" (Truyện Lục Vân Tiên - Nguyễn Đình Chiểu)

ĐỀ THI TUYỂN SINH VÀO LỚP 10 CHUYÊN VĂN
Môn thi : Ngữ văn ( chuyên )

Ngày thi: 19/06/09

Câu 1: ( 2.0 điểm )
" Chuyện người con gái Nam Xương " là một truyện ngắn hay được rút ra từ tập " Truyền kì mạn lục " của Nguyễn Dữ. Hãy cho biết :
- Lúc vắng chồng, Vũ Nương hay đùa con, chỉ vào bóng mình mà bảo đó là cha Đản. Chi tiết đó đã nói lên điều gì ở nhân vật này ?
- Cuối truyện, việc tác giả đưa yếu tố kỳ ảo nói về sự trở về chốc lát của Vũ Nương có làm cho tính bi kịch của tác phẩm mất đi không? Vì sao ?
Câu 2:(3.0 điểm)
Hãy chép lại một số câu thơ trong các bài thơ Việt Nam hiện đại đã học ở lớp 9 có đề cập đến hình ảnh trăng
Viết một văn bản ngắn ( khoảng dưới 10 câu ) có chủ đề Trăng trong thơ hiện đại liên kết ý nghĩa các hình ảnh trăng trong các bài thơ trên.
Câu 3: ( 5,0 điểm )
Cảm nhận của em về chất trữ tình của truyện ngắn " Lặng lẽ Sa Pa " ( Nguyễn Thành Long ).